Lulu – a nice girl dog

Advertisements
Vì sao Donald Trump thắng?

Vì sao Donald Trump thắng?

[Góc nhìn digital marketing]

Những số liệu research về digital strategies cho thấy những kết quả khá thuyết phục tạo nên lý do D.Trump – Ửng cử viên Đảng Cộng Hoà trở thành Tổng thống mới của nước Mỹ.

1. D.Trump sử dụng email marketing tốt hơn H.Clinton

D.Trump gửi email đều đặn tới list 500,000 individuals, open rate 26% để reach tới 130,000 people với mỗi mail.
H.Clinton chỉ gửi email đến list bạn bè.

2. D.Trump sử dụng social marketing tốt hơn H.Clinton

H.Clinton sử dụng chủ yếu LinkedIn để tương tác, nội dung chủ yếu là giải quyết vấn đề, quan điểm, chính sách.
Trong khi đó D.Trump sử dụng twitter tương tác với hơn 11 triệu follower (H.Clinton có 8.4 triệu). D.Trump có hơn 33,000 lần tweet tương tác, H.Clinton có 7.500 lần tweet tương tác.

Vì sao Donald Trump thắng?
3. D.Trump sử dụng TV ads

Cả hai đều sử dụng TV political ads cho các mass campaign. Dĩ nhiên với paid media thì thế mạnh thuộc về bên có nhiều tiền bạc.

4. D.Trump sử dụng Visual Branding tốt hơn H.Clinton

Với VB, mời các bạn xem ảnh và cho nhận xét nhé.

-Nam Air-

SỐNG Ở MỸ RẤT BUỒN

SỐNG Ở MỸ RẤT BUỒN

Sống ở Mỹ buồn lắm, vì người ta đi làm, đi học, lái xe đi đâu cũng xa, về nhà chỉ thích ở nhà thôi. Gia đình là chánh chứ bạn bè nhậu nhẹt chè chén hay cà phê la cà ngồi đồng chẳng mấy khi. Đi làm hưởng công theo sức nên ai cũng cắm mặt làm chẳng màng xao nhãng. Chả có quái gì vui. Hình selfie ăn 5 sao, uống cafe quán nổi tiếng, đồng bọn đẹp đồ có đâu mà up mỗi ngày. Buồn thấy mẹ.

Sống ở Mỹ buồn lắm. Thực phẩm, hoa trái, rau củ không đến từ “nước bạn”. Trồng tại Mỹ Quốc và rẻ hơn 3 lần so với quê nhà. Cứ cầm thứ gì lên cũng gửi giá về cho bạn ở nhà với nỗi ấm ức khó tả. Ăn miếng ăn mà nhớ cả quê hương.

Sống ở Mỹ buồn lắm. Cái gì cũng có luật có lệ gắn liền với quyền lợi thiết thực nên chả mấy ai chịu đi phạm luật làm gì cho lý lịch có dớp cả đời xấu hổ khó tiến thân nên muốn lên FB chửi xã hội hiện thời đang ở thì cũng phải động não. Ngó về quê nhà lại mắc chửi. Ở xứ người chửi xứ ta lại thấy không thuận miệng. Lại buồn thôi.

Sống ở Mỹ buồn lắm. Con nít tới trường phụ huynh ít phải gây nhau với nhà trường, ít có dịp cự cãi với thầy cô. Hiếm khi đăng được cái clip con bị cô quánh và cũng ít nhà nào có “zú nuôi” nên khó kiếm share, câu like bằng videoclip dạng này. “Buồn” hơ!

Sống ở Mỹ giàu cũng lau mông bằng miếng giấy mềm chất lượng như người nghèo, trung lưu cũng ăn trái cam non-China như người giàu, nghèo cũng có sữa cho con uống mỗi ngày, hên hên gặp con ruồi trong hộp thì giàu liền trong chớp mắt chứ chẳng phải tù tội gì. Cứ bình ổn như vại buồn thái mẹ.

Sống ở Mỹ buồn lắm, cũng có ông, cũng có cha cũng là cháu cũng có người quen có bạn. Vô bất cứ đâu chìa giấy tờ đính kèm câu “tao con ông cháu cha có quen biết” cũng bị chỉ vô hàng bắt xếp như bá tánh người ta. Bực hông?

Sống ở Mỹ buồn lắm. Buồn nhứt là quá rành quê nhà. Rành đến giá cả của cọng hành, miếng thịt, và rành cả tỷ giá tiền tệ. Cứ quy đổi theo Mỹ kim thì dân làng mình kiếm tiền từ sức lao động chân chánh thì được ít mà chi tiêu thì quá mắc. Buồn vì “nước bạn” quá cận kề và các già làng mình thì quá là hảo hữu mở cửa cho sản phẩm nước bạn ùa vào, đến nỗi nhìn trái cam to cũng thấy sợ, gặp con sâu đeo cọng rau ăn nham nhở thì mừng ăn tiếp. Nấu cho con nồi canh thì nhắm mắt nuốt lệ mà thả muỗng muối không biết có kim loại nặng hay gì không, nước mắm bớt chấm tự nhủ lòng bớt ăn mặn có lợi cho sức khoẻ…Lỡ rành nên buồn lắm.

Sống ở Mỹ mà là kiếp thiên di từ chữ S, sành sỏi tiếng mẹ sanh, tri kiến đủ đầy về nơi chôn nhau cắt rốn, không còn người thân chốn ấy cũng còn bè bạn, hàng xóm, ngừoi thân quen. Sẽ hưởng an lành song hành cùng cay đắng, xót thương người cùng tiếng nói, màu da. Hở ra là buồn, là chạnh lòng và khao khát rồi ước mơ rồi lại buồn. Lẩn quẩn mãi thôi.

Sống ở Mỹ cũng buồn lắm , ra trước toà Bạch Ốc chửi banh nhà lồng ông tổng thống lâm thời cũng chả ai thèm đếm xỉa. Lên Facebook buông câu bất kính với cựu lãnh tụ dân tộc sợ không có cửa về làng thăm má ba bên quê nhà nên dù ở xứ sở tự do vẫn tự giam hãm mình trong tù ngục vô hình. Ai thoát vòng ấy miệng lời thênh thang thì đã tự biết mình chẳng còn mối thâm tình ruột rà nào còn xót lại nơi chốn khai sanh và mang danh “phản động lưu vong”. Hỏi có buồn không?

Sống ở Mỹ ôi thôi vạn sự buồn, buồn lắm, nhứt là dân Việt máu đỏ, da vàng.

SỐNG Ở MỸ RẤT BUỒN
Hôm qua, bạn gái hỏi “Có muốn qua Mỹ sống không?” Thì thưa bạn rằng “trả lời thay cho chín triệu người nữa được không?”. Mấy mươi năm trước thuyền nhân vượt biển, nuốt lệ, đổ máu để lưu vong. Mấy mươi năm sau câu hỏi này trở thành câu hỏi tu từ. Trả lời hay không cũng bằng thừa.

#UbeeCrazee chủ vựa ve chai những điều #vụnvặt

(Hoàng Mỹ Uyên)

Trump vs Clinton – Phe nào làm truyền thông online giỏi hơn?

Trump vs Clinton – Phe nào làm truyền thông online giỏi hơn?

Xét về phương diện số lượng, Trump áp đảo Clinton. Về nguyên nhân có 3 nguyên nhân chính:

1 – Phe Trump “chịu khó đăng bài” hay theo ngôn ngữ digital agency là active hơn.

2 – Nội dung của phe Trump đăng lên thường là những phát ngôn gây sốc, gây tranh cãi. Đây là loại nội dung rất hút follower.

3 – Đương nhiên không thể thiếu một lượng fan thực thụ yêu thích, mong muốn Trump lên làm tổng thống.

Trump vs Clinton - Phe nào làm truyền thông online giỏi hơn?
Xét về phương diện chất lượng fan chưa biết như thế nào, tuy nhiên với cách làm của phe Trump sẽ có lợi hơn Clinton bởi mưa dầm thấm lâu, khi được bao quanh bởi quá nhiều người của một phe nào đó, người ta dễ bị hiệu ứng đám đông tác động mà theo.

Cá nhân mình: Không ủng hộ ai cả, ngồi hóng thôi =))))

(Nguyễn Giang)