Tự hỏi mình có vui không?

Có lần, ngồi với chị bạn, chị bảo tôi: “Nhược điểm lớn nhất của người trẻ là ít ai học được sự hy sinh”. Hy sinh ở đây chẳng phải cái hy sinh lớn lao như hy sinh thân mình cho lý tưởng cao siêu nào đó. Cái hy sinh “bị khuyết” đơn giản là hy sinh giữa những điều mình muốn, biết đặt thứ này xuống để cầm những thứ khác chắc chắn hơn, biết nói không với những điều mình rất thích để dành sự quan tâm cho điều rất quan trọng trước mắt.

Chị bảo sao mà có quá nhiều người trẻ tham lam với cuộc sống như thể đang đi shopping bằng thẻ tín dụng không giới hạn của người khác, họ vớ mọi thứ họ thích, bỏ vào xe hàng tất cả những món hợp mắt, ôm hết tất cả để rồi xe hàng chật quá cứ rơi rớt hết món này đến món kia. Họ muốn nhiều thứ, ôm đồm đủ chuyện: đi thi cuộc thi A, thi thêm cuộc thi C, muốn làm tổ chức X, đồng thời muốn có một chân trong tổ chức Y, họ muốn học cái này, làm cái kia và vẫn cần thời gian để yêu đương tán tỉnh… Họ than mệt, than stress, than không có thời gian nhưng bảo bỏ đi một thứ để chuyên tâm hơn thì không chịu bỏ cái nào. Thật tốt nếu ôm được nhiều thứ và chu toàn tất cả, nhưng thật thảm hại nêu ôm đủ thứ để có thứ đổ vỡ, để làm nhiều người bị ảnh hưởng. Kể cả công việc, các mối quan hệ, những ước mơ… khi có quá nhiều thứ thì vai trò và tầm quan trọng của mỗi thứ đều trở nên nhạt nhoà.

tự hỏi mình có vui không?
Bởi vì người trẻ luôn nhiều hoài bão, bởi họ tràn trề niềm tin, bởi họ biết mơ mộng và lạc quan, họ luôn nghĩ mình “ba đầu, sáu tay, mười hai con mắt” phân thân làm được tất cả. Thật khó để họ nhận ra, bài toán tối ưu nào của cuộc sống cũng nằm dưới những điều kiện giới hạn, của thời gian, sức khỏe và sự kiên nhẫn của những người xung quanh. Người ta phải vấp rất nhiều trước khi không bao giờ vấp nữa, phải vô tâm rồi mới biết để tâm, phải hời hợt rồi mới nhận ra cần sâu sắc, phải sợ mất mát trước khi học được hai chữ “hy sinh”. Chỉ trách cho ai biết mà vẫn vấp, nhắc mà vẫn mắc, hiểu nhưng không thay đổi.

Có lúc tôi từng nghĩ sống là tìm lời giải cho bài toán tối ưu, của tiền tài, danh vọng, của những mục tiêu cần đạt. Có một buổi sáng lạnh trời, tôi thức dậy, thấy mệt quá tôi tự hỏi: Rốt cuộc, mình có vui không? Những người quanh mình họ có vui không? Mới biết, thì ra quan trọng hơn của điểm cực đại là một điểm cân bằng.

(Mai Anh)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s